- Hôn nhân

Có những cặp vợ chồng đã hết yêu nhau nhưng không ly dị: Vì sao vậy?

Có những cặp vợ chồng, họ yêu nhau rồi tổ chức đám cưới long trọng hẳn hoi. Lấy nhau về rồi, họ hồ hởi sống cùng nhau, chờ đợi đứa con đầu lòng. Nhưng vài năm trôi qua, mọi thứ hình như đã không còn mới, nguội dần đi, hạnh phúc dần cũ kỹ sau lớp rêu phong của thời gian.

Hóa ra đều là vì trong lòng đã nguội lạnh. Cảm xúc dành cho nhau, những rung động mới lạ, những thiết tha cần nhau đều không còn. Cả hai cũng không vì vậy mà đau buồn, mà thất vọng, chỉ vì họ không còn yêu thương.

Tình yêu là thứ tình cảm chứa nhiều ích kỷ và ᴄhiếм hữu nhất. Chỉ khi còn yêu nhau người ta mới cần và muốn giữ lấy nhau, muốn nửa kia chỉ là duy nhất của mình. Nhưng khi đã hết yêu, thì dù đối phương có cặp kè với kẻ khác ngay trước mắt thì người ta cũng thấy chẳng sao. Rồi thì người còn lại cũng có thể có một người tình, hoặc chỉ biết làm việc, sống vì con cái, tìm vui vẻ bên bạn bè, xã hội. Cứ vậy mà họ chọn cuộc sống hôn nhân ngoài con cái và một danh nghĩa vợ chồng giấy tờ, chẳng còn bất kì điểm chung. Rời tạc, lõng lẽo và bất cần. Nhưng họ vẫn sống cùng một nhà, mỗi ngày vẫn thấy nhau, có khi còn ngủ cạnh nhau hằng đêm. Bởi họ chẳng hận nhau, chẳng oán trách nhau điều gì, thật sự chỉ như hai kẻ dưng lạ sống bên nhau.

Nhiều người lại hỏi, sao không chia tay để giải thoát cho nhau? Nhưng cả hai chắc chắn đều lắc đầu, ai cũng đều đã sống nửa đời người, trên dưới 40. Sự nghiệp ổn định, cuộc sống chẳng cần thử thách, họ cũng ngại đổi thay. Mà thay đổi làm gì khi nền tảng gia đình với nhà cửa, vợ chồng, con cái là những gì cần thiết để cho họ một bề ngoài chính chắn, ổn định. Khi họ không còn cần tình yêu, cần một người bạn đời, họ chỉ cần chính mình với những gì bản thân cần để được nhìn nhận, cần những đứa trẻ để thấy hy vọng và tương lai. Họ chẳng muốn bỏ đi, rồi lại yêu đương, kết hôn, và bắт đầu lại tất cả. Mà liệu như thế cái kết có khác đi không?

Ở một độ tuổi nào đó, họ không còn khái niệm bắт đầu lại. Mà đúng hơn là không ai bắт họ phải lựa chọn.

Bởi thế mà vẫn vợ chồng, con cái, vẫn có bạn tình hẹn hò đi chơi khi cần. Để khi về nhà, họ vẫn là vợ đảm, chồng gương mẫu, vẫn cho con một mái nhà. Họ nghĩ, có gì khác đâu, có gì phải thay đổi?

Có những cặp vợ chồng như thế, mà đúng hơn là chính xã hội hôm nay, với cơm áo gạo tiền, với lạnh nhạt rẻ rúng tạo nên họ. Họ không còn thời gian cho một khái niệm hôn nhân thiêng liêng đúng nghĩa. Một gia đình với vợ chồng ở lại bên nhau vì yêu thương nhau, cùng nhau sống hạnh phúc đều không có trong mong ước của họ. Họ chọn sống cho mình, làm điều họ thích bên cạnh một gia đình chỉ để đó, ngắm nhìn, gật gù vừa ý, vậy là đủ.

Thật ra cũng chẳng ai đoán được đâu là một gia đình như thế, đâu là những cặp vợ chồng chẳng còn yêu mà cũng không muốn ly dị. Không ai nhìn thấy hết, mà cũng có lẽ họ che đậy quá kỹ, quá chu toàn, một cách máy móc, một cách phô trương. Họ xem đó là cách giữ tự trọng của bản thân, cách cho con một niềm tự hào gia đình mãnh liệt.

Vì họ từng nghĩ nếu hôn nhân có thể trọn vẹn theo một khuôn mẫu hạnh phúc nhất thì cũng thật tốt. Nhưng nếu đã chẳng may không thể như ý, họ vẫn không muốn thay đổi. Vì ít ra khi nhìn vào đó, họ vẫn thấy trọn vẹn, theo ý họ muốn…